La chute des feuilles


Lá rơi 

Vừa rơi chiếc lá đầu tiên

Nắng chưa kịp thức nỗi niềm riêng chung
Đã nghe chiếc lá cuối cùng
Giấu trong tĩnh lặng cả rừng xót xa
Trả trời một giấc mơ qua
Dấu môi hôm ấy nghĩa là phù du

Chia đều thực thực hư hư
Đang còn tất cả bỗng như chẳng còn…

 

Vũ Thanh Hoa

La chute des feuilles

 

La première feuille vient de tomber

Le soleil ne réveille pas encore le privé, le commun

On entend tomber la dernière feuille

Toute la forêt cache le regret par le silence

Le rêve passé est restitué au ciel

La trace des lèvres à ce jour-là semble éphémère

 

Partager complètement ce qui est réel, ce qui est vague

Ayant tout on n’a brusquement plus rien

Traduit par Lune

 

Publicités

Une moitié


MỘT NỬA

Em ra đi với một nửa con đường
Một nửa trái tim,nỗi đau cũng chỉ còn một nửa
Anh có thể trách em chẳng vuông tròn lời hứa
Nhưng anh có làm gì để giữ mãi em đâu?

Thiếu anh rồi con sóng bỗng mồ côi
Con tàu vẫn ngược xuôi khách đông mà sao vắng
Cà phê đắng, sân trưa hè lặng nắng
Em đi sóng đôi vẫn như chỉ một mình

Trăng một nửa lẻ loi, thoảng cơn gió vô tình
Lại xô ngã trong em trùng trùng bao thành luỹ
Anh ẩn trong mỗi giấc mơ, len trong từng thoáng nghĩ
Biết mấy lỗi lầm chôn giấu được tình yêu?

Có trách thật nhiều, giận dỗi đến bao nhiêu
Khi tách khỏi nhau, em chỉ là một nửa
Một nửa trái tim, một nửa buồn vui, một nửa thôi, mãi mãi
Một nửa địa cầu, một nửa lạc loài, một nửa bình yên…

Vu Thanh Hoa

 UNE MOITIÉ

Je m’en vais sur ma dernière moitié du chemin

Une moitié du coeur cassé, une douleur qui reste encore une moitié

Tu peux me reprocher de ne pas tenir jusqu’au bout la promesse

Mais que fais-tu pour me garder ?

 

Sans toi la vague devient orpheline

Le train va et vient, les passagers nombreux  tous cachés

Le café amer, la cour calme en été

Je me sens seule quoique j’aille à deux

 

La moitié de la lune isolée, le vent indifférent

Me pousse à tomber dans les énormes forteresses géantes

Tu te caches dans mes rêves et tu t’ incorpores à chaque pensée éphémère

Combien de fautes qui pourraient enterrer l’amour ?

 

Quoi que je te reproches tellement, combien je suis mécontente

Après la séparation, je ne reste qu’une moitié

Une moitié du coeur, une moitié des joies et tristesses, une moitié seule, à l’éternité

Une moitié du globe, une moitié d’intrusion, une moitié de tranquillité…

Traduit par Lune

Adultere


NGOẠI  TÌNH

Lê Trần là một đại gia thành đạt bậc nhất tỉnh T. Ông cưới hoa hậu tỉnh T. làm vợ. Đám cưới hơn cả giấc mơ của những cô gái trẻ. Một năm sau ông phát hiện người vợ xinh đẹp ngoại tình với một nam người mẫu, ông lập tức li hôn.

Ba năm sau, Lê Trần cưới nữ doanh nhân giàu có và cũng thành đạt nổi tiếng. Sống với nhau được vài năm thì ông phát hiện vợ ngoại tình với chính người lái xe riêng hàng ngày vẫn đưa đón nàng. Sau cuộc tranh luận, họ thống nhất li hôn.

Năm năm sau, Lê Trần cưới cô bé vừa tốt nghiệp phổ thông trung học, kém ông hơn hai chục tuổi, chưa một lần yêu. Một ngày, ông cay đắng phát hiện được cô bé ngoại tình với tay thầy dạy nhạc do chính ông tuyển chọn cho cô học vào thứ bảy mỗi tuần. Tức giận, ông viết cho đôi “gian phu dâm phụ” tấm ngân phiếu và bảo họ mau biến khỏi mắt ông.

Mười năm sau, Lê Trần cưới một cô gái vừa trẻ, vừa đẹp còn rất giàu có. Cả tỉnh T. xôn xao, một số người ngạc nhiên, một số cười tủm, một số bảo nhau: “Cứ để rồi xem sao!”.

Với tuổi tác và bề dày kinh nghiệm, Lê Trần bây giờ đầy đủ bản lĩnh để giữ vợ. Ông kiểm soát mọi đường đi nước bước của nàng. Được hơn hai năm thì Lê Trần bắt đầu thấy có “hiện tượng khả nghi”. Đó là một gã trẻ tuổi tên Tuấn, làm cùng công ty với nàng. Hai người thường xuyên đi công tác, ăn trưa , uống cà phê rất thân mật. Ông bảo vợ: “Chỉ cần em thú thật, anh sẽ tha thứ, anh đã quá mệt mỏi với các cuộc li hôn rồi.” Nàng một mực chối cãi. Lê Trần ngẫm ngợi: “Hơn hai mươi năm trước khi mình trai trẻ, người vợ đầu còn phản bội dễ dàng đến thế thì bây giờ làm sao tin được lũ đàn bà!” Hai vợ chồng tranh cãi rất căng thẳng, cuối cùng là cuộc xô đẩy quyết liệt, vợ Lê Trần trượt chân ngã từ lầu hai xuống đất và qua đời.

Lê Trần ngồi bất động như pho tượng trong đám tang vợ. Khi mọi người về hết, ông vào phòng ngủ mở tủ quần áo của nàng. Mùi hương dịu dàng thân thuộc vẫn phảng phất làm ông ứa nước mắt, bỗng một cái bọc nhỏ rơi ra. Ông mở bọc thấy chiếc đầm ngủ màu đỏ tuyệt đẹp bên trong cuộn một lá thư đề gửi nàng. Lặng người, Lê Trần chậm rãi mở thư xem:

“Tôi đi khắp các cửa hàng tơ lụa trong thành phố mới tìm được cái váy ngủ này tặng em…” – Ông ngừng lại, thở hắt ra rồi run rẩy đọc tiếp – “Tôi nhớ có lần em nói là muốn có một bất ngờ nhỏ dành cho ông xã vào đêm sinh nhật tới, tôi thật sự ngưỡng mộ tình yêu bấy lâu em luôn dâng trọn cho chồng. Món quà nhỏ này thay lời chúc phúc cho hai người. Tuấn”

Ông khó nhọc quay lại nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng lẩn khuất trong làn khói trắng rồi tất cả nhòa đi…

19.5.2009

Vũ Thanh Hoa

……………………………………………………………….

                                                                                Adultère

(Mini -conte)

Le Tran est un des hommes les plus fortunés et connus de la province T. Il a épousé Miss de la province T. Leur mariage semblait plus beau que le rêve des jeunes filles. Une année plus tard, il a découvert que sa jeune femme avait un amant qui était mannequin, il a aussitôt divorcé d’elle.

Trois années après, Le Tran a épousé une jeune commerçante riche et connue. Ayant vécu avec elle pendant quelques années, il a découvert qu’elle avait un amour adultère avec son chaufeur qui la conduisait chaque jour. Après un débat, ils se sont mis d’accord sur leur divorce.

Cinq années passées, Le Tran s’est marié avec une fille qui venait de terminer ses études lycéennes.  Elle était plus jeune que lui de plus d’une vingtaine d’années et n’avait eu aucun amour précédent. Un jour, amer, il a détecté les relations adultères de sa femme avec son professeur de musique qui a été recruté par lui-même pour donner cours à sa femme  chaque samedi. Furieux, il a signé à ce couple « des salauds » un chèque et leur a demandé de se cacher définitivement de ses yeux.

Dix années suivantes, Le Tran a épousé une fille à la fois jeune et jolie. Elle était aussi très riche. Des rumeurs  des habitants s’élèvent dans la province T.,  quelques uns étaient surpris, quelques autres se disaient : « On va voir ! »

À son âge et avec ses expériences, Le Tran avait assez d’astuces de garder sa femme. Il a contrôlé les chemins, les démarches de celle-ci. Au bout de deux années, il a commencé à trouver « des phénomènes douteux ». C’était un jeune mec qui s’appelle Tuan et travaillait avec elle dans une entreprise. Ils allaient souvent ensemble en mission, déjeunaient ensemble, venaient côte à côte au café. Il a dit à sa femme : « Je te demande seulement de dire la vérité, je te pardonnerai, car je suis épuisé par les divorces ». Elle a renoncé de toute façon à lui répondre. Le Tran a pensé qu’ : « Il y a vingt ans, quand j’étais un jeune mec, ma première femme a été infidèle. Donc, maintenant, c’est impossible de faire confiance aux nanas ! » Ce couple se disputait de manière très tendue, finalement, c’est leur bousculade ardente. La femme de Le Tran a fait un faux pas, elle est tombée du second étage et morte.

Le Tran est resté immobile comme une statue dans les funérailles de sa femme. Quand  les personnes sont toutes sorties, il est rentré dans leur chambre, a ouvert l’armoire de vêtements de sa femme. Son parfum tendre connu l’a fait pleurer. Un petit paquet est brusquement tombé. Il l’a ouvert et trouvé une superbe  robe de nuit rouge  cachant une lettre destinée à elle. Terrifié, Le Tran a ouvert cette lettre :

« J’ai passé toutes  les boutiques de  la ville pour te  trouver cette robe… »- Il s’est arrêté, a éssouflé et tremblé, il a continué de lire – «  Je me rappelle qu’une fois tu m’as dit que tu voulais surprendre ton mari à son anniversaire prochain. J’admire vraiment l’amour que tu as complètement consacré à ton mari. Ce petit cadeau remplace mes voeux présentés à vous deux. Tuan »

A grand-peine, il s’est tourné pour regarder son beau visage caché dans une fumée blanche, puis tout était flou…

Traduit par Lune

9.6.2011

Les fleurs


Le lotus, un symbole de la purete et du sublime de l’ame pour le Vietnamien

La rose, la beaute parfaite et une source eternelle d’inspirations artistiques pour le Francais

Cinq minutes


NĂM PHÚT

cho tôi bình yên năm phút
dõi theo vệt nắng cuối chiều
thoáng gió rung ngàn lá đổ
một ngày còn lại bao nhiêu…

cho tôi bình yên năm phút
chẳng buồn mà cũng không vui
lãng đãng theo làn mây trắng
thì thầm tôi với mình tôi

cho tôi bình yên năm phút
thả con thuyền giấy chơi vơi
trôi xuôi về nơi xanh thẳm
xa xưa thức giấc bồi hồi

cho tôi bình yên năm phút
giữa đời xoay những vòng xoay
ngẩn ngơ những gì được mất
tôi gặp chỉ với một tôi

4.5.2008

Vũ Thanh Hoa

CINQ MINUTES

laissez- moi  tranquille cinq minutes

pour admirer la trace du soleil à la fin du crépuscule

Des  milliers de feuilles en chute par un vent  léger

combien une journée reste encore…

*

laissez- moi  tranquille cinq minutes

pour suivre pas à pas un blanc nuage

pas de tristesse, sans  aucune joie,

je murmure, moi, à moi-même

*

laissez- moi  tranquille cinq minutes

pour mettre un bateau en papier à la dérive

couler dans un lieu tout vert

qui réveille le passé émouvant

*

laissez- moi  tranquille cinq minutes

au cours de la vie qui tourne les rotations

étourdie de ce que j’ai acquis, ce que j’ai perdu

je ne rencontre que moi-même

Traduit par Lune

6.6.2011